GTS ☯ Chúng ta đã tu đến đâu ?

Nếu ai đó đã từng đọc cuốn Đường xưa mây trắng, ắt hẳn sẽ biết đến câu ” đi để mà đi ” … đúng vậy đấy, trên đường tu thì cứ đi thôi chứ còn tham đắm vọng cầu cái gì ?

 

Bởi vậy tôi bận lắm, mỗi ngày qua đi là mỗi ngày quý giá. Cho nên tôi tập chung năng lượng của mình làm những điều tốt đẹp, cứu độ ng âm giúp đỡ người dương đó là điều tôi muốn làm … tôi chia sẻ việc làm từ thiện của mình với mọi ng cốt để cùng mọi ng tạo phước, tôi dẫn dắt ng âm đến nơi tu đạo cốt để họ đc giác ngộ và rồi hàng ngày tôi lắng nghe nỗi đau của ng khác và dùng trí tuệ của mình xoa dịu họ sau đó tôi cố gắng truyền cho họ sức mạnh để họ có thêm niềm tin tự đứng dậy đi tiếp.

Các bạn ạ, chẳng ai tu hộ ai đc, cho nên nếu bạn tập chung năng lượng vào việc nhìn sân hận quanh mình thì mãi mãi bạn k bao giờ nhìn thấy đc hào quang toả sáng ngay cả khi hào quang đó ở bên cạnh bạn.
Giống như tôi, khi quá bận với công việc của mình tôi còn chẳng mảy may phiền não tới ngay cả nỗi đau ng ta mang đến cho tôi dù đó là ng thân gân nhất.
Có ai đó kêu xã hội này phức tạp hay mọi người sao lại cắn xé nhau như thế ? Hoặc tại sao cùng con cha con mẹ lại dìm nhau ? … tất cả những điều đó đều là tiêu cực và nếu bạn k nhìn vào thì tiêu cực đó k có cơ hội phát tán, và nếu bạn bận với niềm vui của mình thì cuộc sống của bạn sẽ thăng hoa hơn … 

Tôi cũng đã gặp nhiều ng cứ hễ gặp phải điều gì đó phức tạp là họ lại đóng cửa lại và tự tu 1 mình, nhưng các bạn biết k ? Nếu chỉ có 1 mình thì làm gì có môi trường mà tu ? Hãy cứ thuận theo môi trường tự nhiên mà tu sẽ tốt hơn cả đấy .