KHÉO GIỮ KHẨU NGHIỆP, KHÔNG NÓI LỖI NGƯỜI

Cái đầu tiên, bắt đầu từ hôm nay, rất chăm chỉ học tập “khéo giữ khẩu nghiệp, không nói lỗi người”. Tu hành của Tịnh tông bắt đầu tu từ chỗ này.

“Lỗi” là gì? Lỗi lầm. Bạn xem trong “Đàn Kinh”, phương pháp Lục Tổ Đại Sư dạy người hoàn toàn như nhau. Lục Tổ nói: “Nếu là người chân chính tu hành thì không thấy lỗi thế gian”. Ngày nay chúng ta tu hành sở dĩ không thể thành tựu, nguyên nhân ở chỗ nào? Ngày ngày xem thấy lỗi lầm của người khác, mắt xem thấy lỗi lầm của người khác, lỗ tai nghe được lỗi lầm của người khác, trong miệng nói lỗi lầm của người khác, đây gọi là tạo nghiệp. Ngày ngày không ngừng đang tạo nghiệp, niệm Phật còn muốn vãng sanh, việc này là không thể nào. Cho nên sau khi đọc Kinh này rồi, chúng ta biết được tại vì sao người niệm Phật không thể vãng sanh. Ngày trước lão cư sĩ Lý Bỉnh Nam Đài Trung thường nói: “Một vạn người niệm Phật, chân thật có thể vãng sanh chỉ có một hai người”. Một-hai phần vạn, tại vì sao nhiều người như vậy niệm Phật không thể vãng sanh? Bạn đem mười câu Kinh văn này đọc qua vài lần, bạn liền hiểu rõ họ tại vì sao không thể vãng sanh? Họ không có thật tu, họ không hiểu được đạo lý này, không hiểu rõ chân tướng sự thật. Tây Phương gọi là Tịnh Độ, bạn nghĩ xem cái gì gọi là “tịnh”? Hơn nữa Phật ở trên Kinh lại nói: “Tâm tịnh thời cõi Phật tịnh”. Mắt nhìn thấy là lỗi lầm, nghe là lỗi lầm, nói là lỗi lầm, tâm của bạn làm sao thanh tịnh? Tâm không thanh tịnh làm sao có thể sanh Tịnh Độ? Cho nên niệm Phật cũng không hữu dụng, một ngày niệm mười vạn câu Phật hiệu, niệm một trăm vạn câu Phật hiệu đều không thể vãng sanh. Vì sao vậy? Tâm không thanh tịnh.

Khẩu nghiệp quan trọng hơn bất cứ thứ gì. Tại vì sao chúng ta có thể tạo khẩu nghiệp? Tìm nguyên nhân của nó, sở dĩ bạn tạo khẩu nghiệp, chính là bạn “thấy lỗi lầm của người”, bạn mới tạo khẩu nghiệp. Nếu như bạn ngày hôm nào không thấy lỗi của người khác, Lục Tổ đã nói “không thấy lỗi thế gian”, thì bạn chắc chắn sẽ không tạo khẩu nghiệp. Người chân thật tu hành không giống như người phàm phu thông thường chúng ta, người phàm ngày ngày thấy lỗi của người khác, người chân thật tu hành trái ngược với chúng ta, họ ngày ngày thấy lỗi của chính mình, không thấy lỗi của người khác. Phàm phu chúng ta là ngày ngày thấy lỗi của người khác, không thấy lỗi của chính mình, chính mình không có lỗi lầm, liền tạo ba đường, liền phải đọa ba đường. Có thể ngày ngày thấy lỗi chính mình mà không thấy lỗi người khác, con người này trình độ hướng lên trên.

Nguồn: HT TINH KHONG

Thảo luận facebook group Căn Đồng Số Lính Việt nam

 


 

 

7 Thứ khẩu nghiệp bạn đừng nên vướng vào. Luật nhân quả không chừa một ai!

1. Chuyện không nói có, chuyện có nói không
Phàm ở đời, những người đặt điều dựng chuyện, nói lời gian dối thường được xem là những kẻ khốn nạn, gian trá. Những người này đồng thời cũng là căn nguyên của mâu thuẫn, thị phi.
2. Nói lời hung ác
Lời ác khẩu xuất phát từ những tâm hồn bị tổn thương, thiếu thốn tình cảm. Bất cứ lời nào nói ra dù là để tự vệ hay tấn công mà làm tổn hại đến danh dự, nhân cách của người khác cũng đồng nghĩa với việc bạn đã tự tích thêm nghiệp quả cho mình.
3. Nói lời đôi chiều
Một người không có chính kiến, ăn nói hai lời, gió chiều nào che chiều ấy sẽ là kẻ gây mâu thuẫn trong nội bộ, chỉ biết vun vén hưởng lợi riêng về mình.
4. Nói lời thêu dệt
Cổ nhân có câu “một nửa sự thật không phải là sự thật”. “Tam sao thất bản” cũng là một trong những lỗi lầm mà con người thường vô tình mắc phải.
5. Ăn uống cầu kỳ
Nghe có vẻ lạ nhưng thực ra chuyện ăn uống cầu kỳ cũng là một trong những “khẩu nghiệp” của đời sống hiện đại. Sự lãng phí thức ăn, tiêu tốn tiền bạc và hao tổn công sức là một trong những hệ lụy của thói quen ăn uống cầu kỳ.
6. Phê bình, khen chê
Từ nhỏ đến lớn, chúng ta luôn sống trong môi trường bị đánh giá và đánh giá người khác. Trẻ con đi học thì bị đánh giá bằng điểm số, người lớn đi làm bị đánh giá bằng năng lực, mức lương, địa vị… Vô hình chung những điều này sẽ sinh ra tâm lý so sánh, đố kỵ trong lòng, lâu dần sẽ tích tụ lại thành thói tham lam, tranh đoạt, khởi sinh cái ác mà chúng ta không hay.
7. Tứ chúng
“Tứ chúng” hay còn được hiểu đơn giản là việc đi rêu rao lỗi lầm của kẻ khác. Điều này là hệ quả của việc phê bình, khen chê được nêu trên. Quy luật tất yếu: “có khen ắt có chê”, lời nói đôi khi sẽ đi trước cả suy nghĩ khiến ta khó tránh được lời không hay, chỉ trích mà quên đi rằng đó cũng là một dạng khẩu nghiệp cần tránh.
– ST –